Có những vai diễn vượt khỏi khuôn khổ của một vở kịch thông thường để trở thành tượng đài trong lòng công chúng. Với kịch nghệ Việt Nam, Giáng Hương trong tác phẩm Sân Khấu Về Khuya chính là một thánh đường như thế — nơi từng hơi thở, từng bước chân và ánh mắt của người nghệ sĩ đều mang sức nặng của tình yêu lẫn nỗi đau dằn xé với nghề.
Khi sân khấu kịch Thiên Đăng của NSƯT Thành Lộc tái dựng kiệt tác này, việc lựa chọn diễn viên đảm nhận vai Giáng Hương luôn là dấu hỏi lớn đối với khán giả yêu nghệ thuật. Và diễn viên Lê Phương đã bước lên thánh đường đó, khoác lên mình tà áo dài đài các, mang trọn vẹn hồn cốt của một đào chính tài hoa nhưng đầy kiêu hãnh.
Trách Nhiệm Trước Một Tượng Đài
Bước vào vai diễn từng gắn liền với tên tuổi của những cây đại thụ trong ngành kịch nghệ không bao giờ là thử thách dễ dàng. Đứng trước chiếc ghế nhung và ngọn đèn màu sân khấu, Lê Phương không chọn cách lặp lại dấu ấn của người đi trước, mà chọn cách rút trọn ruột gan để sống cùng nhân vật.
Chia sẻ về cơ duyên và áp lực khi hóa thân thành Giáng Hương, Lê Phương trầm ngâm tâm sự:
"Một nhân vật kinh điển.
Có những vai diễn đến cùng một trách nhiệm rất lớn.
Một người nghệ sĩ sống trọn đời với sân khấu, với niềm tin vào cái đẹp và giá trị của nghệ thuật.
Và cũng là một người phụ nữ với rất nhiều yêu thương, tổn thương, kiêu hãnh và cô đơn."
Chiều Sâu Tâm Hồn Khi Sân Khấu Đã Tắt Đèn
Vở kịch Sân Khấu Về Khuya không chỉ bóc tách những góc khuất, gian nan của nghiệp cầm ca mà còn xoáy sâu vào bi kịch tình yêu và lý tưởng sống. Giáng Hương của Lê Phương hiện lên vừa thanh cao, dịu dàng nhưng cũng vừa gai góc, kiên cường.
Hình ảnh nữ diễn viên ngồi tựa lưng trên chiếc ghế gỗ, tà áo dài thêu hoa hồng ánh vàng kiêu sa, dưới chân là những cành hoa đỏ rơi rãi đầy cô độc, dường như đã lột tả trọn vẹn thần thái của nhân vật. Đó là biểu tượng của một tâm hồn quyết giữ lấy cái đẹp thuần khiết của thánh đường nghệ thuật, dù xung quanh là những giông bão biến chuyển của thời cuộc và tình đời.
Trong ánh đèn vàng ma mị của kịch đoàn, từng lời thoại, ánh mắt trầm buồn và nét mặt u hoài của Lê Phương đã chạm vào trái tim của từng khán giả. Người ta thấy ở đó một Giáng Hương dốc hết yêu thương nhưng phải nhận lại không ít tổn thương, để rồi sau tất cả, thứ còn lại duy nhất chính là lòng kiêu hãnh vô bờ của người nghệ sĩ chân chính.
Ghi Nhận Một Dấu Ấn Mới
Thành công của Lê Phương trong Sân Khấu Về Khuya không chỉ khẳng định sự trưởng thành vượt bậc trong tư duy xử lý nhân vật mà còn cho thấy bản lĩnh của một ngôi sao thực lực. Chị đã mang đến một Giáng Hương mang đậm hơi thở thời đại nhưng vẫn vẹn nguyên nét hoài cổ, tinh tế.
Sân khấu có thể về khuya, màn nhung rồi sẽ khép lại, nhưng hình ảnh một Giáng Hương đầy kiêu hãnh và cô đơn qua sự thể hiện của Lê Phương chắc chắn sẽ còn đọng lại rất lâu trong lòng những ai lỡ yêu thánh đường kịch nghệ.
Phong Linh
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Nhịp sống 360
Đang online: 8 | Tổng lượt truy cập: 1,377,403